Chào mừng bạn đến với website Bốn Niệm Xứ

LÁ THƯ MIỀN TRUNG

LÁ THƯ MIỀN TRUNG

Thư hùng kiếm đôi thanh gươm báu*,
Bậc tài danh ẩn náu dằn lưng.
Những khi giáp trận ung dung,
Hồn xiêu phách lạc ngàn quân rụng rời.

Thư hùng kiếm đây lời mỹ dụ,
Trí tuệ cùng giới luật thầm trao.
Nói làm tứ mã xôn xao,
Lưỡng trùng nhân cách nhân gian miệng cười.

Luân hồi khổ bủa vây tăng giảm,
Như thiên la địa võng giăng giăng.
Làm cho nhân loại rối xăng,
Quẩn quanh đọa xứ bặt tăm sương ngàn...

Vòng tròn cắm mười hai căm, bánh
Xe luân hồi chầm chậm xoay xoay...
Vô chung, vô thủy, vô cùng...
Thú người chen lộn lối đường thoát tung?

Cầm đi bạn thư hùng kiếm cổ,
Của người xưa vạn thủa tồn lưu.
Nhanh tay chớp luyện ngay nào,
Đảo xoay thời vận đột vào duyên sinh.

Căm trói buộc sanh y vật chất,
Bạc vàng cùng ruộng đất, bò trâu.
Xe lầu, bầu bạn, giang san,
Gia đình, tôi tớ khua gươm trảm cùng...

Sanh y trảm hoành gươm hất ngược,
Bạt hữu căm nhóm dục ngay cho.
Nội công ngoại kích xét dò,
Lưỡng quyền đắc thủ khải hoàn vang câu.

Lý tứ đế thanh văn điềm tỉnh**,
Bạt sanh y tựa điểm nơi đâu?
Tuy rằng hùng vĩ cao sâu,
Sanh y chuyển dịch lung lay đất trời!

Duyên giác bậc neo vùi bến thọ***. 
Tâm im ru ngồi nhặt hoa rơi.
Còn đâu danh sắc rã rời****,
Thây ma tan rửa đã rồi Thích Ca.

Tay tự bẩy thì tay tự mở,
Chẳng cầu xin than thở chi ai.
Vòng tròn trảm ngược hai căm,
Thanh văn, duyên giác xoa cằm lão thông.

Là dũng tướng mang đôi gươm báu,
Ẩn náu chờ cặn cáu ra tay.
Giữa bầy sói hiểm hùm say,*****
Tả xung hữu đột băng tâm ngọc hồ******.

Chiều nay chợt hồn thơ rung động,
Viết tặng người hoài mộng đôi câu.
Đường dài núi hiểm sông sâu,
Đừng quên chí lớn chưa thâu chưa về.

Tuy Phước, lúc 16h52 ngày 11 tháng 08 năm 2017
Bốn niệm xứ

thu, den

nha

Thất độc cư thiền định

Chú thích:
*Lời Đức Phật xác định: "Trí tuệ ở đâu là giới luật ở đó, giới luật ở đâu là trí tuệ ở đó". Nghĩa là trí tuệ làm cho thanh tịnh giới luật. Giới luật làm cho thanh tịnh trí tuệ. 
**Thanh văn là người phải nương vào những lời Phật dạy thì mới có thể tu chứng hay hiểu được gì đó, tức người không có khả năng đột phá vào kinh tạng, giáo lý gải thoát, nói đúng hơn đó là người tu tập bằng niềm tin, sự dựa dẫm và là người phải ở chung trong chúng. Đây là người không có khả năng tự lực, thân lập thân vậy.
***Duyên giác là người tu trên 12 nhân duyên, tức sự tu tập xúc chạm trực tiếp giữa căn trần. Lại Duyên Giác là người tu hạnh độc giác, sống một mình, tuyệt đối không ở chung trong tập thể đông người, như hạnh sống của Đức Phật ngày xưa.

Tóm lại. Duyên giác là người có khả năng tự mình thông suốt 12 nhân duyên. Nếu 12 nhân duyên còn vấp kẹt, bế tắc thì chưa phải là bậc Duyên giác. Như duyên thứ ba là DANH SẮC, không phải THỨC như các hệ phái Phật giáo đã xác định. Vì VÔ MINH là để chỉ cho vũ trụ này thoạt kỳ thủy chưa có gì cả. Tiếp đến xuất hiện hai từ trường âm dương, gọi là HÀNH. Âm dương có gặp nhau thì mới sinh ra DANH SẮC, tức đất nước lửa gió, sau là các hành tinh. Như vậy, đất nước lửa gió, tức DANH SẮC hay các hành tinh chưa có thì làm gì có THỨC, tức cái biết của con người và vạn vật? 
Xin các bạn ghi nhớ cho cách xử lý một văn bản máu xương này.
****Danh sắc là thân và tâm của một con người, gồm sắc thọ tưởng hành thức.
*****Những tâm ý niệm tham sân si của chính mình.
******Nhất phiến băng tâm tại ngọc hồ: một tấm lòng trong sạch như băng ở trong bình ngọc.

Bốn niệm xứ

{{Lang.related_posts}}

{{Lang.comments}} Facebook

Lên đầu trang